close Đăng nhập
Lê Thọ Bình
Lê Thọ Bình
Nhà báo

Nhiệm kỳ của hành động

Sau nhiều nhiệm kỳ mà khoảng cách giữa nghị quyết và đời sống vẫn là nỗi trăn trở kéo dài, thông điệp thiên về hành động được Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh ngay khi Đại hội XIV bế mạc cho thấy một sự chuyển pha quan trọng: từ tư duy ban hành chính sách sang tư duy tổ chức thực hiện, từ nói đúng sang làm đến nơi.

Chiều 23/1, ngay sau khi kết thúc phiên bế mạc, Tổng bí thư Tô Lâm trực tiếp chủ trì họp báo quốc tế công bố kết quả Đại hội XIV của Đảng. Tổng bí thư tuyên bố nhiệm kỳ này thiên về hành động. Đó không chỉ là một lựa chọn điều hành, mà là cam kết chính trị có ý nghĩa đặc biệt.

Trong lịch sử phát triển của đất nước, chưa bao giờ Việt Nam thiếu nghị quyết, thiếu chiến lược hay thiếu tầm nhìn. Điều Việt Nam thiếu, và thừa nhận một cách thẳng thắn, chính là khâu tổ chức thực hiện. Không ít nghị quyết được đánh giá là rất hay, rất đúng, rất trúng, nhưng khi đi vào cuộc sống lại bị bào mòn bởi sự trì trệ, chồng chéo, né tránh trách nhiệm và thiếu cơ chế đo lường kết quả.

Điểm đáng chú ý trước hết nằm ở nhịp độ. Nghị quyết Đại hội XIV được ban hành ngay trong ngày bế mạc, và Chỉ thị 01 của Bộ Chính trị về kế hoạch hành động cũng được triển khai tức thì tới các tổ chức Đảng, địa phương. Trong một hệ thống vốn quen với độ trễ, việc không để nghị quyết bị nguội đã mang tính biểu tượng mạnh mẽ: tư duy hành động bắt đầu ngay từ cách tổ chức công việc. Thông điệp gửi đi rất rõ ràng: nhiệm kỳ này không có thời gian cho sự chờ đợi, càng không có chỗ cho việc nói mà không làm.

Nhưng điều quan trọng hơn nhịp độ là cách thức. Lần đầu tiên, yêu cầu “phân công được người chịu trách nhiệm, có thời gian, lộ trình triển khai và có kết quả đo đếm được” được nhấn mạnh như một nguyên tắc cốt lõi. Đây chính là điểm then chốt phân biệt giữa một nghị quyết mang tính định hướng và một chương trình hành động thực sự. Khi không có người chịu trách nhiệm cuối cùng, mọi việc đều có thể đúng… trên giấy. Khi không có mốc thời gian, mọi việc đều có thể bị kéo dài vô hạn. Và khi không có chỉ số đo lường, mọi thành tích đều có thể được báo cáo theo cảm tính.

chi-4473.jpg
Tổng Bí thư Tô Lâm trình bày diễn văn bế mạc Đại hội sau khi Ban chấp hành Trung ương khóa mới ra mắt.

Trong nhiều năm, căn bệnh phổ biến nhất của hệ thống quản trị công là “trách nhiệm tập thể” nhưng không ai chịu trách nhiệm cá nhân. Việc Tổng bí thư yêu cầu từng tổ chức Đảng, từng ngành, từng cấp phải xây dựng chương trình hành động cụ thể theo chức năng, nhiệm vụ của mình chính là cách buộc trách nhiệm phải “có địa chỉ”. Hành động, trong cách hiểu mới, không còn là khẩu hiệu, mà là một chuỗi công việc có thể kiểm tra, giám sát và đánh giá được.

Tinh thần nhiệm kỳ của hành động cũng phản ánh một nhận thức sâu sắc về bối cảnh mới của đất nước. Việt Nam đang bước vào giai đoạn phát triển mà dư địa tăng trưởng dễ dàng đã cạn dần. Những cải cách mang tính bề mặt không còn đủ. Muốn đi nhanh hơn, bền vững hơn, phải chấp nhận những thay đổi khó khăn hơn, đụng chạm đến lợi ích cục bộ và những thói quen quản lý đã tồn tại lâu năm. Trong bối cảnh đó, nếu chỉ dừng ở việc ban hành thêm nghị quyết, đất nước có nguy cơ bị chậm lại ngay trong chính những chiến lược mà mình đề ra.

Hành động ở đây không chỉ là làm nhiều hơn, mà là làm khác đi. Là chuyển từ tư duy quản lý sang tư duy kiến tạo và phục vụ. Là coi người dân và doanh nghiệp không phải đối tượng bị quản lý, mà là chủ thể của phát triển. Là đo hiệu quả của chính sách không bằng số lượng văn bản ban hành, mà bằng chi phí xã hội được giảm xuống, bằng mức độ hài lòng của người dân tăng lên, bằng cơ hội phát triển được mở rộng cho khu vực tư nhân và đổi mới sáng tạo.

Một điểm đáng chú ý nữa trong phát biểu của Tổng Bí thư là sự thẳng thắn khi nhìn lại nhiệm kỳ trước. Việc thừa nhận khâu tổ chức thực hiện luôn là khâu yếu không phải là điều dễ nói ở cấp cao nhất của Đảng. Nhưng chính sự thẳng thắn đó mới tạo ra nền tảng cho thay đổi. Không nhìn thẳng vào điểm yếu, mọi cải cách đều dễ rơi vào hình thức. Trong quản trị hiện đại, năng lực tự phê bình và sửa sai chính là một dạng năng lực cạnh tranh của thể chế.

Tuy nhiên, nhiệm kỳ của hành động sẽ chỉ thực sự có ý nghĩa nếu được bảo đảm bằng những cơ chế đi kèm. Hành động cần quyền hạn tương xứng. Người được giao trách nhiệm phải có đủ thẩm quyền để quyết định và chịu trách nhiệm, thay vì bị trói buộc bởi quá nhiều tầng nấc xin – cho. Hành động cũng cần sự bảo vệ đối với những cán bộ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung. Nếu rủi ro cá nhân luôn lớn hơn lợi ích công, không ai sẵn sàng hành động thực sự.

Bên cạnh đó, đo lường kết quả phải trở thành một kỷ luật nghiêm túc, chứ không phải một thủ tục báo cáo. Các chỉ tiêu đo đếm được không chỉ để đánh giá thành tích, mà còn để phát hiện sớm những chính sách không hiệu quả, từ đó điều chỉnh kịp thời. Trong một thế giới biến động nhanh, khả năng điều chỉnh chính sách dựa trên dữ liệu và thực tiễn quan trọng không kém việc ban hành chính sách đúng từ đầu.

Tinh thần hành động cũng đòi hỏi một sự thay đổi trong văn hóa công vụ. Làm việc theo nhiệm kỳ không có nghĩa là chỉ nhìn vào thành tích ngắn hạn, mà là dám làm những việc khó, việc nền tảng, có thể chưa thấy kết quả ngay nhưng quyết định tương lai dài hạn của đất nước. Hành động, vì thế, không đối lập với tầm nhìn chiến lược, mà chính là cách hiện thực hóa tầm nhìn đó.

Ở góc độ xã hội, thông điệp nhiệm kỳ của hành động cũng tạo ra kỳ vọng mới từ phía người dân và doanh nghiệp. Kỳ vọng rằng những vướng mắc kéo dài sẽ được tháo gỡ thực chất, chứ không chỉ bằng các tổ công tác hay hội nghị. Kỳ vọng rằng tiếng nói từ thực tiễn sẽ được lắng nghe nhiều hơn trong quá trình triển khai chính sách. Và quan trọng hơn, kỳ vọng rằng lời nói đi đôi với việc làm sẽ trở thành chuẩn mực, chứ không phải ngoại lệ.

Dĩ nhiên, hành động luôn đi kèm rủi ro. Không hành động thì an toàn, nhưng cũng đồng nghĩa với trì trệ. Lựa chọn thiên về hành động vì thế là một lựa chọn dũng cảm, bởi nó đặt cả hệ thống trước áp lực phải làm thật, làm đến nơi và chấp nhận bị đánh giá bằng kết quả cụ thể. Nhưng chính áp lực đó mới tạo ra động lực thay đổi.

Đại hội XIV đã khép lại, nghị quyết đã được ban hành, chương trình hành động đã được yêu cầu xây dựng đến từng cấp, từng ngành. Từ thời điểm này, thước đo của thành công không còn nằm ở độ dày của văn kiện, mà ở những chuyển biến cụ thể trong đời sống kinh tế - xã hội. Người dân sẽ không hỏi nghị quyết viết gì, mà hỏi cuộc sống của họ thay đổi ra sao. Doanh nghiệp sẽ không quan tâm khẩu hiệu hay đến mức nào, mà quan tâm chi phí kinh doanh có giảm hay không, cơ hội có mở rộng hay không.

Nhiệm kỳ của hành động nếu được thực hiện đúng tinh thần mà Tổng Bí thư Tô Lâm đã nhấn mạnh, có thể trở thành một dấu mốc quan trọng trong tiến trình đổi mới tư duy quản trị quốc gia. Đó là khi Đảng không chỉ lãnh đạo bằng nghị quyết, mà còn bằng năng lực tổ chức thực hiện nghị quyết. Và đó cũng là lúc niềm tin xã hội được củng cố không phải bằng lời hứa, mà bằng những kết quả có thể nhìn thấy, chạm vào và cảm nhận được trong đời sống hằng ngày.

Bình luận

Tội ác của những kẻ trục lợi từ bệnh nhân ung thư

Tội ác của những kẻ trục lợi từ bệnh nhân ung thư

Với hàng hóa thông thường, giá cao có thể khiến khách hàng quay lưng. Nhưng với bệnh nhân ung thư, thuốc và dịch vụ điều trị nhiều khi không thể trì hoãn. Khi giá bị đẩy lên, người gánh chịu là những bệnh nhân đang phải giành giật sự sống.

Di chúc Bác Hồ và khát vọng vươn mình trong kỷ nguyên mới

Di chúc Bác Hồ và khát vọng vươn mình trong kỷ nguyên mới

Trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi gắm điều mong muốn cuối cùng là toàn Đảng, toàn dân đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Nhìn lại hành trình đã qua và bước ngoặt hôm nay, lời dặn ấy đang tiếp thêm sức mạnh để dân tộc bước vào kỷ nguyên vươn mình.

Đừng nghĩ mạng xã hội là chốn riêng tư

Đừng nghĩ mạng xã hội là chốn riêng tư

Chỉ với một câu lệnh đơn giản, sau chưa đầy 10 giây, một đoạn video giả lập hình ảnh, giọng nói của bất kỳ ai có thể được AI tạo ra với độ chân thực đến kinh ngạc. Trong thế giới của thuật toán hôm nay, biên giới giữa thật - giả, đúng - sai mong manh hơn bao giờ hết.

Khi Trung ương không làm thay, cấp tỉnh không ôm việc

Khi Trung ương không làm thay, cấp tỉnh không ôm việc

Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 3 của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã phát đi thông điệp mạnh mẽ về tổ chức bộ máy, phân định rành mạch chức năng, quyền hạn giữa các cấp, quyết tâm giải phóng các nguồn lực.

Bệnh viện giả, bác sĩ giả, hậu quả thật

Bệnh viện giả, bác sĩ giả, hậu quả thật

Không chỉ mạo danh bệnh viện và chuyên gia, nhiều hội nhóm còn lan truyền tư vấn phản khoa học khiến người bệnh bỏ thuốc, từ chối phẫu thuật và đánh mất "thời gian vàng" điều trị.

Mạng xã hội không phải nơi buộc tội, phán xét

Mạng xã hội không phải nơi buộc tội, phán xét

Mạng xã hội đang bị một bộ phận người dùng biến thành “pháp trường ảo” để nhân danh chính nghĩa, tự ý phán quyết, lăng mạ người khác. Sự lệch chuẩn này không chỉ chà đạp lên pháp luật mà còn trực tiếp đe dọa khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Uy tín người đứng đầu bắt đầu từ gia đình. Ảnh minh họa. Nguồn: Runi-AI

Uy tín công vụ không dừng ở cánh cửa gia đình

Chính phủ vừa có quy định viên chức quản lý phải tự nguyện xin từ chức nếu để vợ, chồng, con vi phạm pháp luật gây bức xúc dư luận. Bước đi này không chỉ siết chặt kỷ cương công vụ, mà còn thức tỉnh trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu.

Làm gì để xóa tình trạng "cát cứ" dữ liệu

Làm gì để xóa tình trạng "cát cứ" dữ liệu

Trong bối cảnh chuyển đổi số mạnh mẽ, chiến dịch "100 ngày đêm hoàn thành việc tạo lập, chuẩn hóa cơ sở dữ liệu chuyên ngành" không chỉ là một nhiệm vụ cấp bách mà còn là bước ngoặt quan trọng trong việc chấm dứt tình trạng dữ liệu phân tán, cát cứ.