close Đăng nhập

UAV Ukraine không còn là “nội địa”? Tranh luận giữa Nga và EU

Nga cho rằng UAV Ukraine phụ thuộc vào EU và phương Tây, trong khi Kiev và châu Âu khẳng định đây là hỗ trợ hợp pháp trong xung đột.

Một binh sĩ Ukraine ôm chiếc UAV tấn công Marsianin tại vùng Kharkov. Ảnh: Getty.
Một binh sĩ Ukraine ôm chiếc UAV tấn công Marsianin tại vùng Kharkov. Ảnh: Getty.

Trong cuộc xung đột Nga – Ukraine, máy bay không người lái (UAV) đã trở thành một trong những công cụ nổi bật nhất trên chiến trường. Từ các thiết bị trinh sát đến những drone tấn công góc nhìn thứ nhất (FPV), Kiev đã xây dựng hình ảnh về một lực lượng linh hoạt, có khả năng thích ứng nhanh và tạo ra sức ép đáng kể lên đối phương.

Người đứng đầu tình báo quân sự Ukraine, ông Kirill Budanov, từng nhấn mạnh rằng UAV đóng vai trò then chốt trong việc tiến hành các cuộc tấn công phía sau phòng tuyến Nga. Theo ông, đây là một trong những yếu tố giúp Ukraine duy trì lợi thế chiến thuật trong nhiều giai đoạn của xung đột.

Tuy nhiên, cách nhìn từ phía Nga lại hoàn toàn khác.

Theo Bộ Quốc phòng Nga, các hệ thống UAV mà Ukraine sử dụng không thể được xem là sản phẩm thuần nội địa. Cơ quan này cho rằng Kiev đang phụ thuộc đáng kể vào linh kiện, công nghệ và năng lực sản xuất từ phương Tây, đặc biệt là từ châu Âu, để duy trì và mở rộng quy mô UAV.

Phía Nga thậm chí đã công bố danh sách các cơ sở công nghiệp tại châu Âu mà họ cáo buộc có liên quan đến việc sản xuất drone và thiết bị quân sự cho Ukraine. Đồng thời, Moscow cảnh báo rằng những cơ sở này có thể trở thành mục tiêu của lực lượng vũ trang Nga trong bối cảnh xung đột tiếp tục leo thang.

Những tuyên bố này cho thấy Nga đang mở rộng cách hiểu về “mục tiêu quân sự”, không chỉ giới hạn trên chiến trường mà còn bao gồm cả chuỗi cung ứng phía sau.

Ở chiều ngược lại, Liên minh châu Âu (EU) và các quốc gia thành viên không coi sự hỗ trợ này là hành động tham chiến trực tiếp. Thay vào đó, họ xem đây là một phần trong cam kết giúp Ukraine duy trì năng lực phòng thủ trước sức ép quân sự.

Trên thực tế, châu Âu đã triển khai nhiều chương trình hỗ trợ công nghiệp quốc phòng cho Kiev, bao gồm tài chính, chuyển giao công nghệ và hợp tác sản xuất. Một số dự án liên quan đến UAV được phát triển với sự tham gia của các công ty và cơ sở nghiên cứu tại châu Âu, trong khi nhiều linh kiện quan trọng vẫn phụ thuộc vào chuỗi cung ứng toàn cầu.

Bản thân Ukraine cũng đã nhanh chóng mở rộng năng lực sản xuất trong nước. Theo các số liệu được công bố, Kiev đặt mục tiêu sản xuất hàng triệu UAV mỗi năm, với sự tham gia của hàng trăm doanh nghiệp. Tuy nhiên, ngay cả khi được lắp ráp trong nước, phần lớn các hệ thống này vẫn dựa vào linh kiện nhập khẩu như chip, cảm biến, camera và pin.

Điều đó khiến drone Ukraine trở thành một dạng “hệ thống lai”, kết hợp giữa năng lực nội địa và nguồn lực quốc tế.

Chính điểm này là trọng tâm trong lập luận của phía Nga. Theo cách nhìn của Moscow, khi các thành phần cốt lõi của UAV có nguồn gốc từ phương Tây, việc coi đây là “vũ khí nội địa Ukraine” là không chính xác. Từ đó, Nga cho rằng các quốc gia tham gia vào chuỗi cung ứng này không còn đứng ngoài xung đột.

Ngược lại, Ukraine và các đối tác phương Tây bác bỏ cách diễn giải này, cho rằng hỗ trợ quân sự và công nghiệp không đồng nghĩa với việc tham gia trực tiếp vào chiến sự.

Sự khác biệt trong cách nhìn đã biến UAV Ukraine thành một chủ đề tranh luận vượt khỏi phạm vi kỹ thuật hay chiến thuật. Đây không chỉ là câu chuyện về hiệu quả của một loại vũ khí, mà còn là vấn đề liên quan đến cách xác định vai trò và mức độ can dự của các bên trong một cuộc chiến hiện đại.

Trong bối cảnh đó, UAV không chỉ là công cụ trên chiến trường, mà còn trở thành một phần của cuộc tranh luận rộng lớn hơn về địa chính trị — nơi mỗi bên đều đưa ra cách diễn giải phù hợp với lợi ích và lập trường của mình.

Theo RT

Thế giới