close Đăng nhập

Siêu đập lớn nhất thế giới của Trung Quốc: Vì sao giới địa chất đặc biệt lo ngại?

Siêu dự án thủy điện Mặc Thoát của Trung Quốc tại Tây Tạng có thể tạo ra 300 tỷ kWh mỗi năm nhưng nằm trên đứt gãy Paizhen, làm dấy lên lo ngại về động đất và nguy cơ vỡ đập.

sieu-dap-lon-nhat-the-gioi-cua-trung-quoc-vi-sao-gioi-dia-chat-dac-biet-lo-ngai.png
Góc nhìn trên cao của sông Yarlung Zangbo, uốn lượn qua cao nguyên Tây Tạng, Trung Quốc. Ảnh: Getty.

Siêu dự án năng lượng lớn nhất hành tinh

Vào tháng 7/2025, các cơ quan xây dựng của Trung Quốc đã triển khai những bước đi đầu tiên trong quá trình khảo sát kỹ thuật và chuẩn bị mặt bằng thi công thực địa tại khu vực "Great Bend" (Khúc Quanh Lớn) của dòng Yarlung Zangbo, thuộc địa phận huyện Mặc Thoát (Medog), Khu tự trị Tây Tạng. Về mặt địa lý học và thủy văn học, đây là điểm nút có cấu trúc tự nhiên đặc biệt nhất trên toàn bộ hệ thống sông ngòi toàn cầu. Tại đây, dòng sông bẻ hướng đột ngột 180 độ quanh khối núi Namcha Barwa (có độ cao tuyệt đối đạt 7.782 mét), tạo nên một hẻm vực dốc đứng sâu nhất thế giới với độ chia cắt địa hình cực kỳ mạnh mẽ.

Đặc điểm dị thường của địa hình tại khu vực hẻm vực Mặc Thoát sở hữu tiềm năng năng lượng dòng chảy rất lớn nhờ sự sụt sụp cao trình địa hình diễn ra trong một phạm vi không gian hẹp. Chỉ trong khoảng 50 km chiều dài thực tế của lòng sông, cao trình dòng chảy sụt giảm gần 2.000 m từ vùng cao nguyên xuống vùng thấp. Sự kết hợp đồng thời giữa lưu lượng nước tích lũy cực lớn từ toàn bộ lưu vực thượng nguồn và độ dốc lòng sông đặc biệt cao tạo ra mật độ năng lượng thủy lưu đậm đặc. Trạng thái thủy năng này nhanh chóng trở thành mục tiêu khai thác trọng điểm của các nhà hoạch định năng lượng Trung Quốc trong các chương trình phát triển hạ tầng quốc gia dài hạn.

Theo thiết kế hệ thống được phê duyệt, dự án thủy điện Mặc Thoát khi hoàn thành cấu trúc xây dựng cơ bản và đi vào vận hành toàn phần vào năm 2033 sẽ sở hữu quy mô vượt qua mọi giới hạn kỹ nghệ hiện đại. Khi đạt đến công suất thiết kế tối đa, dự án được kỳ vọng sẽ cung cấp một sản lượng điện năng thường niên định mức lên tới 300 tỷ kilowatt giờ (kWh). Để làm rõ hệ số quy mô, sản lượng dự kiến này lớn gấp ba lần sản lượng thiết kế tối đa của đập Tam Hiệp trên sông Dương Tử — công trình vốn đang giữ kỷ lục thủy điện lớn nhất thế giới với sản lượng trung bình năm dao động quanh ngưỡng 100 tỷ kWh.

Về mặt chính sách vĩ mô, siêu công trình này đóng vai trò then chốt trong việc hiện thực hóa lộ trình cắt giảm phát thải carbon của Trung Quốc, hướng tới mục tiêu đạt đỉnh phát thải khí nhà kính trước năm 2030 và trung hòa carbon hoàn toàn trước năm 2060. Khi đi vào hoạt động ổn định, sản lượng điện sạch khổng lồ từ Mặc Thoát sẽ trực tiếp thay thế lượng phát thải tương đương từ việc đốt khoảng 80 triệu tấn than đá mỗi năm tại các trung tâm công nghiệp trọng điểm vùng duyên hải phía Đông nước này.

Tuy nhiên, vị trí địa lý của dự án cũng mang tính nhạy cảm quốc tế rất cao, đặt ra những bài toán phức tạp về mặt địa chính trị và an ninh nguồn nước xuyên biên giới.

Sông Yarlung Zangbo sau khi rời khỏi địa phận huyện Mặc Thoát sẽ chảy trực tiếp vào lãnh thổ Ấn Độ dưới tên gọi sông Brahmaputra, đi qua các bang có mật độ dân cư và hoạt động nông nghiệp cao như Arunachal Pradesh và Assam, trước khi tiếp tục đổ vào Bangladesh với tên gọi sông Jamuna và hòa ra vịnh Bengal. Việc xây dựng một công trình đập dâng chắn dòng và hệ thống hồ điều tiết lưu lượng quy mô lớn chưa từng có ngay tại vùng thượng nguồn dốc đứng đã đặt các quốc gia hạ nguồn Nam Á vào trạng thái theo dõi sát sao về mặt thủy văn.

sieu-dap-lon-nhat-the-gioi-cua-trung-quoc-vi-sao-gioi-dia-chat-dac-biet-lo-ngai-2.png
Khúc quanh lớn của sông Yarlung Tsangpo ở Tây Tạng. Ảnh: Getty.

Các nghiên cứu nội bộ và khải sát địa chất

Song song với những bước đầu tiên của quá trình thi công thực địa đối với siêu dự án trọng điểm này, các rủi ro kỹ thuật nghiêm trọng liên quan đến nền móng công trình và tính ổn định dài hạn của cấu trúc đập đã được đưa ra phân tích sâu rộng trong giới khoa học và địa chất Trung Quốc. Đóng vai trò hạt nhân trong việc cảnh báo là báo cáo khảo sát kỹ thuật chi tiết được xuất bản công khai trên tạp chí chuyên ngành Sedimentary Geology and Tethyan Geology (Địa chất Trầm tích và Địa chất Tethys).

Đây là một ấn phẩm khoa học chính thống hoạt động dưới sự quản lý trực tiếp và nghiêm ngặt của Cục Khảo sát Địa chất Trung Quốc (China Geological Survey - CGS), cơ quan nhà nước trực thuộc Bộ Tài nguyên Đất đai.

Công trình nghiên cứu này là kết quả của một quá trình khảo sát thực địa kéo dài, đo đạc trắc địa chi tiết và phân tích mẫu vật do liên minh ba đơn vị chuyên môn sâu thực hiện. Sự tham gia của Phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia về phòng chống thiên tai địa chất và bảo vệ môi trường công trình thuộc Đại học Công nghệ Thành Đô (CDUT), kết hợp với Trung tâm Tích hợp Dân sự - Quân sự thuộc Cục Khảo sát Địa chất Trung Quốc và Trạm Quan sát và Nghiên cứu Tài nguyên Thiên nhiên Trung du Sông Yarlung Zangbo cho thấy mức độ chính xác và tính chính thống của nguồn dữ liệu được công bố.

Các khảo sát thực địa đồng thuận chỉ ra một thực tế kỹ thuật phức tạp: nền móng của thân đập chính và một phần lớn diện tích lòng hồ chứa tương lai nằm trực tiếp trên cấu trúc của đứt gãy Paizhen (Paizhen Fault), tập trung tại khu vực làng Pai. Về mặt địa chất kiến tạo mảng, đứt gãy Paizhen (làng Pai) là một đứt gãy sâu hoạt động nằm ngay trong vành đai địa chấn Himalaya đầy biến động. Đây là ranh giới va chạm động lực học trực diện giữa mảng kiến tạo Ấn Độ và mảng kiến tạo Á-Âu, với tốc độ dịch chuyển mảng trung bình liên tục đạt từ 40 đến 50 milimét mỗi năm, liên tục tích tụ ứng suất kiến tạo trong các tầng đá sâu bên dưới lớp vỏ Trái Đất.

Các kết quả định tuổi bằng phương pháp carbon phóng xạ và quang phát quang trên các mặt cắt trầm tích hồ cổ đại dọc theo thung lũng sông Yarlung Zangbo xác nhận đứt gãy Paizhen đã có hoạt động dịch chuyển lớn trong vòng 10.000 năm trở lại đây. Về mặt địa chất công trình, đứt gãy Paizhen bắt buộc phải được phân loại là một đứt gãy đang hoạt động. Việc xây dựng cấu trúc chắn dòng quy mô lớn trực tiếp trên một đứt gãy hoạt động trong vùng va chạm mảng Himalaya là một thách thức kỹ thuật có hệ số rủi ro tích lũy cực kỳ cao

Tiến sĩ Pan Jiawei, Viện Địa chất học, Học viện Khoa học địa chất Trung Quốc

Để xác định chính xác lịch sử và chu kỳ hoạt động của hệ thống đứt gãy này, các nhà nghiên cứu đã sử dụng các phương pháp phân tích địa tầng hiện đại, bao gồm định tuổi bằng carbon phóng xạ (Radiocarbon dating) đối với chất hữu cơ trong trầm tích và phương pháp đo quang phát quang (OSL) đối với hạt thạch anh trong các lớp trầm tích hồ cổ đại dọc theo thung lũng sông Yarlung Zangbo.

Kết quả phân tích định lượng chứng minh đứt gãy Paizhen đã hoạt động liên tục từ thế Pleistocene (Thế Pleistocen, bắt đầu từ khoảng 2,58 triệu năm trước) và kéo dài liên tục sang thế Holocene (Thế Toàn Tân). Lần trượt gãy dịch chuyển lớn gần đây nhất của hệ thống này được xác định xảy ra cách đây khoảng 9.500 năm.

Theo quy chuẩn phân loại địa chất công trình quốc tế, bất kỳ đứt gãy nào có bằng chứng hoạt động trong vòng 10.000 năm trở lại đây đều được phân loại là đứt gãy đang hoạt động (Active fault). Trạng thái này có nghĩa là đứt gãy vẫn tích tụ năng lượng và có khả năng cao sẽ tái hoạt động, gây ra dịch chuyển địa tầng đột ngột dưới tác động của các thay đổi ứng suất cơ học hoặc áp lực nhân tạo.

sieu-dap-lon-nhat-the-gioi-cua-trung-quoc-vi-sao-gioi-dia-chat-dac-biet-lo-ngai-3.png
Ảnh đồ hoạ về dự án siêu đập của Trung Quốc. Ảnh: CNN.

Giới chuyên gia lên tiếng cảnh báo về những rủi ro lớn và giải pháp kỹ thuật

Theo giới chuyên gia, có b cơ chế rủi ro.

Sự tồn tại của đứt gãy hoạt động Paizhen ngay dưới khu vực xây dựng đập thủy điện Mặc Thoát tạo ra những thách thức lớn về mặt cơ học đá và an toàn công trình. Báo cáo của các chuyên gia Trung Quốc đã bóc tách chi tiết ba cơ chế rủi ro vật lý có khả năng tương tác và cộng hưởng lẫn nhau, trực tiếp đe dọa đến tính toàn vẹn của cấu trúc bê tông đập dâng và sự an toàn của toàn bộ vùng hạ lưu.

Cơ chế rủi ro đầu tiên liên quan trực tiếp đến sự suy giảm nghiêm trọng các chỉ số chịu lực của đá gốc (Rock Mass Strength) tại khu vực móng đập. Trải qua các chu kỳ dịch chuyển và ép nén kiến tạo kéo dài hàng triệu năm dọc theo đứt gãy Paizhen, hệ thống đá gốc tại đây (chủ yếu cấu thành từ các lớp đá gneiss, schist và đá trầm tích biến chất) đã bị dập nát và nứt vỡ cơ học ở quy mô lớn. Địa tầng vùng móng đập được xác định là có cấu trúc lỏng lẻo, mật độ khe nứt cao và sức liên kết khối đá yếu.

Khi thân đập bê tông với trọng tải hàng chục triệu tấn được xây dựng và dồn lực xuống, nền móng đá vụn nát này sẽ phải chịu áp lực tải trọng vượt quá giới hạn đàn hồi ổn định của nó. Hiện tượng này làm tăng nguy cơ xảy ra sụt lún không đều giữa các phần của móng đập, dẫn đến các vết nứt cấu trúc sâu trong lòng thân đập, phá vỡ tính đồng nhất chịu lực của bê tông khối lớn.

Cơ chế rủi ro thứ hai phát sinh từ áp lực thủy tĩnh cực hạn và hiện tượng ngấm nước hồ chứa lâu ngày (Long-term Immersion) dẫn đến mất ổn định mái dốc (Slope Instability). Khi công trình hoàn thành vào năm 2033 và bắt đầu tích nước, lòng hồ chứa dốc đứng của huyện Mặc Thoát sẽ tích trữ hàng tỷ mét khối nước ngọt. Áp lực thủy tĩnh khổng lồ này sẽ đẩy nước hồ thấm sâu vào các hệ thống khe nứt mở của đứt gãy Paizhen nằm sâu bên dưới. Quá trình ngấm nước lâu ngày này làm gia tăng đột ngột áp lực nước lỗ rỗng (Pore water pressure) trong các khe nứt đá, hoạt động như một chất bôi trơn thủy lực làm giảm lực ma sát trượt giữa các khối địa chất dọc theo mặt đứt gãy.

Khi lực ma sát giảm xuống dưới ngưỡng giới hạn, hệ số an toàn ổn định mái dốc của các sườn núi dốc đứng dọc hai bờ hồ chứa sẽ sụt giảm nghiêm trọng, dễ dàng kích hoạt các đợt sụt dốc, lở đất và sạt đá quy mô lớn với khối lượng ước tính lên tới hàng triệu mét khối đổ thẳng xuống lòng hồ chứa.

Cơ chế rủi ro thứ ba là hiện tượng động đất kích thích bởi hồ chứa (Reservoir-induced Seismicity - RIS) xảy ra trên nền địa hình có độ nhạy cảm địa chấn cao. Khu vực Nam Tây Tạng vốn dĩ là vùng có năng lượng địa chấn tích lũy rất lớn. Minh chứng thực tế là trận động đất có độ lớn 6,9 độ Richter xảy ra tại huyện Mê Lâm vào năm 2017, nằm ngay đầu phía bắc của đứt gãy Paizhen, cho thấy trạng thái ứng suất kiến tạo tại khu vực này đã đạt gần tới điểm gãy vỡ tự nhiên.

Khi hồ chứa nước của đập Mặc Thoát tiến hành tích nước, tải trọng bổ sung của khối nước khổng lồ kết hợp với hiện tượng khuếch tán áp lực nước lỗ rỗng vào sâu trong đứt gãy Paizhen sẽ làm thay đổi trạng thái ứng suất cục bộ của vỏ Trái Đất. Sự thay đổi ứng suất này có khả năng kích hoạt sớm việc giải phóng năng lượng của đứt gãy, gây ra các trận động đất kích thích bởi hồ chứa với độ lớn tương đương hoặc vượt quá trận động đất năm 2017 ngay tại khu vực móng đập.

sieu-dap-lon-nhat-the-gioi-cua-trung-quoc-vi-sao-gioi-dia-chat-dac-biet-lo-ngai-4.png
Ngư dân giao mẻ cá đánh bắt được trong ngày trên bờ sông Brahmaputra ở Guwahati, Assam, Ấn Độ, năm 2016. Ảnh: Getty.

Kịch bản thảm hoạ dây chuyền và hệ quả ở hạ nguồn

Sự tương tác đồng thời giữa ba cơ chế rủi ro trên có thể dẫn đến một kịch bản thảm họa dây chuyền. Một trận động đất kích thích bởi hồ chứa xảy ra đồng thời với hiện tượng sạt lở núi quy mô lớn hai bên bờ sẽ dồn một khối lượng đất đá khổng lồ xuống hồ chứa đang tích nước ở cao trình cao. Sự sụp đổ đột ngột này sẽ tạo ra những đợt sóng thần hồ chứa (Impulse waves) di chuyển với vận tốc lớn và chiều cao cột sóng vượt quá chiều cao tự do của đỉnh đập. Hiện tượng sóng tràn qua đỉnh đập (Overtopping) với động năng cực lớn sẽ nhanh chóng xói mòn và phá hủy phần chân đập bằng đất đá gia cố phía hạ lưu, làm mất ổn định lật của đập và dẫn đến nguy cơ sụp đổ hoàn toàn cấu trúc đập dâng bê tông.

Trong kịch bản xảy ra sự cố vỡ đập, hàng tỷ mét khối nước tích trữ ở cao độ gần 2.000 mét sẽ đổ ập xuống lưu vực sông Brahmaputra phía dưới, trực tiếp gây ra thảm họa lũ quét hủy diệt trên diện rộng, quét sạch cơ sở hạ tầng giao thông, đô thị và đe dọa trực tiếp đến tính mạng của hàng triệu cư dân tại các bang hạ lưu của Ấn Độ và vùng đồng bằng thấp của Bangladesh.

Vành đai địa chấn Nam Tây Tạng vốn đang tích tụ năng lượng kiến tạo ở mức rất lớn, minh chứng bằng trận động đất 6,9 độ Richter tại Mê Lâm năm 2017 nằm ngay sát đứt gãy Paizhen. Khi hồ chứa tích nước đến cao trình thiết kế vào năm 2033, sự kết hợp giữa áp lực thủy tĩnh của khối nước khổng lồ và hiện tượng khuếch tán áp lực nước lỗ rỗng sâu vào lòng đứt gãy sẽ đóng vai trò như một tác nhân kích hoạt, giải phóng sớm năng lượng kiến tạo và có khả năng cao gây ra các trận động đất kích thích hồ chứa với cường độ mạnh ngay dưới chân công trình

Báo cáo của nhóm nghiên cứu phòng thí nghiệm trong điểm quốc gia, ĐH Công nghệ Thành Đô.

Những giải pháp được khuyến nghị

Để hạn chế các nguy cơ địa chất phức tạp này và bảo vệ tính an toàn lâu dài cho dự án thủy điện Mặc Thoát, nhóm nghiên cứu từ Cục Khảo sát Địa chất Trung Quốc đã đề xuất một hệ thống các khuyến nghị kỹ thuật mang tính chất bắt buộc đối với các đơn vị trực tiếp thi công tại hiện trường.

Trước hết, dự án bắt buộc phải triển khai giải pháp gia cố cơ học mái dốc ở quy mô lớn. Điều này đòi hỏi đơn vị thi công phải thực hiện quy trình khoan neo đá sâu (Rock bolting) bằng các thanh neo chịu lực cường độ cao, cắm sâu xuyên qua mặt trượt của đứt gãy Paizhen vào các tầng địa chất ổn định bên dưới, đồng thời kết hợp phun phủ bê tông áp lực cao gia cố lưới thép toàn bộ diện tích sườn dốc có nguy cơ sạt lở xung quanh khu vực lòng hồ.

Song song với đó, các kỹ sư cần thiết lập các kết cấu chốt chặn sạt lở đất đá dọc theo các hành lang dốc bằng hệ thống tường chắn bê tông trọng lực chịu lực lớn nhằm hấp thụ tối đa động năng của đất đá trượt lở, chủ động ngăn ngừa sự hình thành của các đợt sóng thần hồ chứa nguy hiểm.

Bên cạnh các biện pháp gia cố cơ học trực tiếp, việc điều chỉnh linh hoạt các thông số thiết kế kháng chấn của thân đập cũng được nhấn mạnh, yêu cầu tăng cường đáng kể hệ số an toàn chịu lực của khối bê tông dựa trên kịch bản đứt gãy Paizhen dịch chuyển đột ngột với biên độ trượt lớn nhất được dự báo từ các dữ liệu địa chất lịch sử.

Cuối cùng, một mạng lưới quan trắc địa chấn và địa kỹ thuật thời gian thực cần được lắp đặt khẩn cấp quanh khu vực công trường, bao gồm các trạm đo địa chấn mật độ cao, thiết bị định vị vệ tinh GPS độ chính xác cao để theo dõi biến dạng bề mặt và các cảm biến đo áp lực nước lỗ rỗng sâu trong lòng đất, đảm bảo cung cấp dữ liệu cảnh báo sớm về mọi dịch chuyển vi mô của đứt gãy Paizhen trước và trong suốt quá trình tích nước hồ chứa sau này.

Các dữ liệu cảnh báo từ giới chuyên môn địa chất trong nước cho thấy tầm quan trọng của việc đánh giá rủi ro kỹ thuật một cách khách quan dựa trên số liệu định lượng thực địa. Hiện nay, các cơ quan hoạch định chính sách năng lượng và đơn vị vận hành dự án thủy điện Mặc Thoát của Trung Quốc đang đứng trước yêu cầu phải cân bằng giữa tiến độ hoàn thành mục tiêu năng lượng năm 2033 và việc bổ sung các chi phí kỹ thuật khổng lồ để xử lý triệt để rủi ro từ hệ thống đứt gãy kiến tạo Paizhen nhằm đảm bảo an toàn công trình dài hạn cho cả khu vực thượng nguồn và hạ lưu xuyên biên giới.

Thế giới