"Nếu tôi rời Vũ Hán ngày đó, tôi sẽ hối hận suốt đời!"

VietTimes – Bất giác, một mùa xuân nữa lại đến gần. Hơn một năm đã trôi qua kể từ khi bùng phát dịch bệnh ở Vũ Hán. VietTimes trích đăng tâm sự của các bác sĩ Trung Quốc ở vùng dịch.  

Câu chuyện những người lựa chọn ở lại Vũ Hán chống dịch. Nguồn ảnh: National Geographic

Câu chuyện những người lựa chọn ở lại Vũ Hán chống dịch. Nguồn ảnh: National Geographic

Trong năm nay, bạn có thể đã quen với việc thêm câu cửa miệng khi chia sẻ dự định, "Nếu không có tác động từ dịch bệnh, chúng tôi sẽ ... Dưới đây là tâm sự của những bác sĩ đã chiến đấu với tuyến đầu chống dịch ở Vũ Hán và những phóng viên không quản nguy hiểm ghi lại lịch sử một cách trung thực.

Một ngày trước đêm giao thừa năm 2020, mẹ của bác sĩ gây mê Ling Chumian nghe tin Vũ Hán sắp phong tỏa nên đã lái xe hơn 300 km từ Nghi Xương đến Vũ Hán để có thể đón con trai về nhà. Tuy nhiên, bà không ngờ rằng mình sẽ phải đợi 76 ngày trước khi trở về quê hương Nghi Xương.

Vào đêm giao thừa, nước bị rò rỉ trong ngôi nhà cho thuê, và hai mẹ con đã có bữa tối giao thừa đơn giản.

Wang Xing thậm chí còn không kịp ăn bữa tối giao thừa, trong những ngày đó, với tư cách là một phóng viên, anh ấy đã chạy đi chạy lại nhiều nơi, từ sân bay, ga tàu đến chợ rau, siêu thị đến bệnh viện, những nơi mà người dân Vũ Hán quan tâm nhất.

Những ai không ở Vũ Hán cũng muốn làm điều gì đó cho người dân Vũ Hán.

Vào ngày năm mới, tin nhắn nhóm WeChat của Ku Mian đổ chuông từ sáng đến tối. Khoa Tâm lý của Đại học Sư phạm Bắc Kinh nơi cô làm việc đang được giao nhiều nhiệm vụ khác nhau.

Giảng viên khoa học Leng Zhe thành lập một nhóm nhỏ gồm vài người làm nhiều nghề nghiệp khác nhau. Các tin nhắn cầu cứu trong nhóm liên tục vang lên, ngoại trừ vật tư y tế, một số bệnh viện đã bắt đầu yêu cầu tã và lương thực khô. Trước mùng 5 Tết, họ cơ bản đã mua hết những nơi có thể mua được vật tư y tế ở Trung Quốc.

Nhớ lại ngày mẹ anh đến Vũ Hán, Ling Chumian nói: “Là một bác sĩ, nếu tôi rời Vũ Hán vào ngày hôm đó, tôi nghĩ tôi sẽ hối hận suốt đời.” Nhưng sau đó anh ấy nói: “Tôi rất có lỗi với mẹ tôi.”

Trưa ngày 12/2, "Đội đặt ống nội khí quản" của Khoa Gây mê Hồi sức chính thức được thành lập. Các đồng đội nói đùa với nhau rằng thuật ngữ "đội đặt ống nội khí quản" hơi giống "đội cảm tử".

Ling Chumian đã ghi lại một cách trung thực những khoảnh khắc rủi ro cao của bác sĩ gây mê trên tài khoản Zhihu của mình:

“Trong quá trình đặt nội khí quản, có hàng trăm triệu vi rút bay ra ngoài theo khí dung và bắn trực tiếp vào mặt bác sĩ; lúc này bệnh nhân cũng có thể bị ho và trào ngược.”

Trong đợt dịch, đội của Ling đã đặt nội khí quản cho gần 400 bệnh nhân ở bệnh viện. Trong thời gian đó, do khan hiếm thực phẩm, các y bác sĩ như Ling chỉ ăn uống đơn giản. Một ngày nọ, một người dân làng Phúc Kiến đã thực hiện một chuyến đi đặc biệt hơn 1.000 km để gửi những con lươn đông lạnh cho các nhân viên y tế.

"Nếu tôi rời Vũ Hán ngày đó, tôi sẽ hối hận suốt đời!" ảnh 1

Ling Chumian đã sử dụng Zhihu để ghi lại khoảnh khắc quý giá về cuộc sống của các bác sĩ trong trận dịch, trong khi Leng Zhe, một người có kiến thức sinh học làm trong ngành giáo dục, đã sử dụng kiến thức chuyên môn của mình để bác bỏ những tin đồn thất thiệt cho mọi người.

Bình xịt có thể chống lây lan virus cách xa hàng chục km? Thuốc Remdesivir có thể chữa khỏi bệnh? Vào thời kỳ đầu của dịch bệnh, những tin đồn lan truyền nhanh chóng và ảnh hưởng tiêu cực tới nhận thức của người dân. Leng Zhe đã nhận được hàng tá câu hỏi giống nhau mỗi ngày, vì vậy anh ấy quyết định ghi lại những nội dung này theo hiểu biết của mình và đăng trên Zhihu.

Đôi khi, Leng Zhe cần "dội một gáo nước lạnh" vào những người theo dõi của mình bởi vì nếu mọi người lầm tưởng rằng một loại thuốc nào đó có tác dụng ma thuật, họ có thể sẽ mất cảnh giác chống lại dịch bệnh.

Wang Xing không cảm nhận được cảm xúc dữ dội trong một thời gian dài, anh chỉ ngủ ba bốn tiếng mỗi ngày và không có thời gian để sợ hãi. Nhưng anh có thể nhớ lại, các bệnh viện ở Vũ Hán lúc đó cực kỳ đông đúc, bệnh nhân phải ngồi trên ghế dài hoặc nằm trực tiếp trên mặt đất. Các bác sĩ ở độ tuổi 50 nói rằng đây là cảnh tượng hãi hùng nhất mà họ từng thấy ở bệnh viện trong đời. Những tiếng ho cứ văng vẳng trong từng ngóc ngách bệnh viện.

"Nếu tôi rời Vũ Hán ngày đó, tôi sẽ hối hận suốt đời!" ảnh 2

Khi dịch bệnh bắt đầu xảy ra, Wang Xing vẫn đang sống với bố mẹ, điều khiến anh lo lắng nhất là nếu anh bị nhiễm virus, bố mẹ anh 50 tuổi cũng sẽ bị lây. Bác sĩ Ling Chumian cũng có những lo lắng tương tự. Sau mười ngày, anh lên đường đến bệnh viện Vũ Hán, để lại mẹ một mình trong căn nhà cho thuê hơn 60 ngày.

Vào ngày 8 tháng 4, Vũ Hán giỡ bỏ phong tỏa, và Ling Chumian đã mua vé để về nhà. Mọi người đến và đi tại ga Hán Khẩu, nhưng có nhiều người không bao giờ có thể trở về nhà.

"Nếu bạn có thể quay trở lại ngày đầu năm mới 2020 và tặng ai đó một thứ gì đó, bạn sẽ làm gì?"

Wang Xing muốn nói với bạn bè của mình ở Vũ Hán rằng đừng ra ngoài nữa. Vì những ngày sau đó, anh liên tục nhận được tin nhắn của bạn bè hỏi bệnh viện còn giường nhập viện không, điều đó khiến anh cảm thấy bất lực. Nếu có thể mang về một thứ gì đó, Wang Xing nói rằng anh ấy sẽ lấy một ổ USB, sao chép các báo cáo do đồng nghiệp và chính anh ấy viết trong vài tháng qua, và đăng nó lên Zhihu để nhiều người có thể xem.

Ling Chumian muốn mang chiếc khẩu trang cho người bạn của mình.

Vào cuối tháng 2, Ling Chumian nhìn thấy một mẩu tin - một nữ bác sĩ 29 tuổi ở Vũ Hán đã chết vì COVID-19. Bức ảnh trên trên bản tin trông rất quen thuộc, nhưng khi đọc chi tiết những thông tin như bệnh viện làm việc, tuổi tác, con, kể cả chồng là bác sĩ — khiến anh ấy chắc chắn hơn đó chính là người quen, vợ của bạn anh.

"Là một bác sĩ, tôi đã trải qua rất nhiều sinh tử trong đợt dịch bệnh. Chỉ khi sự sống và cái chết xảy ra với những người xung quanh, bạn mới thực sự cảm nhận được cú sốc. Đối với tôi, cú sốc đó là rất lớn."

Thời điểm hiện tại, do đợt dịch mới ở quận Đại Hưng, Bắc Kinh, Leng Zhe đang thực hiện cách ly tập trung. Wang Xing luôn có chút buồn bực vì không được tự do đi lại. Ling Chumian nói rằng anh chưa bao giờ cảm thấy mạnh mẽ như lúc này vì bác sĩ là một nghề rất cao quý. Cuộc chiến giữa con người và dịch bệnh vẫn đang diễn ra.

Theo Zhuanlan.Zhihu